SAC DEP HOA ANH DAO

BỮA SÁNG DỄ THƯƠNG CỦA CỤ ÔNG NHẬT DÀNH CHO VỢ BỊ ALZHEIMER

Tin tức tổng hợp Cập nhật 24 tháng 09 709 lượt xem

Sep 12, 2021

Để kích thích sự thèm ăn của người vợ Mitsuyo đang mắc chứng bệnh Alzheimer, trong suốt hơn 1,5 năm qua, mỗi ngày, ông Kenichi Torikai đều thức dậy sớm để nấu những bữa sáng đáng yêu cho bà.

Kết hôn đã 47 năm, vợ chồng ông Torikai (74 tuổi) và bà Mitsuyo (73 tuổi) đã trải qua những ngày tháng êm đềm bên nhau cho đến khi biến cố ập tới vào 9 năm trước. Sức khoẻ của bà Mitsuyo đột nhiên xuất hiện nhiều dấu hiệu bất thường và cuối cùng, các bác sĩ đã kết luận bà mắc chứng bệnh Alzheimer, môt trong những nguyên nhân phổ biến gây suy giảm trí nhớ ở người già. Từ đó, cuộc sống tuổi già của hai vợ chồng chuyển sang một hành trình mới đòi hỏi nhiều nỗ lực, ý chí kiên cường và sức mạnh tình yêu to lớn để chống chọi lại sức tàn phá của căn bệnh này. Câu chuyện cảm động của ông bà cùng những bữa sáng dễ thương mà ông dày công chuẩn bị cho vợ đã khiến nhiều người không khỏi xúc động và có thêm niềm tin vào tình yêu.

Những bữa sáng dễ thương mà ông Torikai dành nhiều thời gian làm cho vợ. Ảnh: asahi

Khi căn bệnh Alzheimer ập tới

Ông Kenichi Torikai rời quê nhà ở tỉnh Kumamoto để lên đường tìm việc khi vẫn còn là cậu thiếu niên. Khi làm việc ở tỉnh Aichi, ông đã được anh trai giới thiệu với người đồng hương - bà Mitsuyo. Ông bị thu hút bởi sự lương thiện và sức mạnh nội tâm của bà. Dần dà, tình cảm của họ đã đơm hoa kết trái và một đám cưới đã được tổ chức vào năm 1974. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng chọn sống tại Obu, tỉnh Aichi và có với nhau hai người con trai.

Tuy nhiên, vào 9 năm trước, khi cả hai vợ chồng chỉ mới vừa lên kế hoạch trải nghiệm thật trọn vẹn những năm tháng tuổi già thì bà Mitsuyo bắt đầu xuất hiện nhiều biểu hiện lạ. Bà mất nhiều thời gian hơn để mua sắm, cũng từng ngã một lần trong nhà bếp nhưng khi đến khám tại bệnh viện, bác sĩ lại chẩn đoán rằng “Không có gì nghiêm trọng cả”. Sau đó, có một ngày bà ra ngoài và mãi không thấy trở về nhà. Ông đã đi xung quanh để tìm bà, cuối cùng, khi gặp được vợ thì bà nói rằng: “Em không thể tìm thấy đường về”. Lúc này, ông bắt đầu lo lắng cho tình hình sức khoẻ của vợ.

Ông Torikai kiên nhẫn ngồi đút cho vợ ăn từng chút một. Ảnh: asahi

Đúng như những gì ông Torikai lo sợ, ở tuổi 64, bà Mitsuyo được chẩn đoán mắc căn bệnh Alzheimer. Khi nhận được thông báo từ bác sĩ, ông đã quyết định nghỉ việc để dành toàn bộ thời gian chăm sóc bà. Ông chia sẻ, vào thời gian đầu, bản thân rất lo lắng vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Để giảm bớt những áp lực và lo âu, hai vợ chồng đã tận dụng mọi cơ hội xung quanh mình để tìm hiểu thật kỹ căn bệnh này. Họ cùng nhau dự các bài giảng, tham gia một nhóm học tập về bệnh Alzheimer, cố gắng tìm cách làm chậm quá trình diễn tiến của căn bệnh. Lúc này, bà vẫn còn đủ sức khoẻ để cùng ông tham gia nhiều hoạt động tại lớp học vẽ, đan lát và đi leo núi. Hai vợ chồng còn mua một cây đàn piano cũ để vừa đàn vừa hát cùng nhau. Những kế hoạch tuổi già của họ dường như đã diễn ra khá suôn sẻ. Nhưng tất cả dừng lại vào 5 năm trước, khi bệnh bắt đầu trở nặng và cây đàn đã được cất vào kho mãi mãi. Hiện tại, bà Mitsuyo dành phần lớn thời gian trên giường.

“Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của vợ một lần nữa”

Cách đây một năm rưỡi, bà Mitsuyo bắt đầu xuất hiện tình trạng khó ăn uống. Bà không thể ăn hay uống bất kỳ thứ gì trong nhiều ngày liền và sụt tới 20kg trong một thời gian ngắn. Bác sĩ điều trị khuyên ông nên đổi sang thức ăn đóng hộp ở dạng lỏng, tuy nhiên, bà cũng rất khó nuốt được thức ăn dạng này.

Sau khi suy nghĩ và tìm hiểu, ông bèn nảy ra ý tưởng biến chúng thành thạch và may mắn là bà Mitsuyo đã có thể ăn được. Tuy nhiên, thạch trông khá nhạt nhẽo nên ông bắt đầu phủ mứt và mật ong lên trên. Rồi ông lại tiếp tục nảy ra ý tưởng trang trí chúng thành nhiều hình thù khác nhau như cô gái, động vật… Khi nhìn thấy “tác phẩm” của ông, bà đã nở nụ cười và ăn “sạch dĩa”. Ông Torikai chia sẻ: “Khi bà ấy cười, dù chỉ là thoáng qua một chút, cũng khiến tôi hạnh phúc”. Nhưng mỗi ngày trôi qua, căn bệnh Alzheimer lại càng chuyển biến xấu khiến bà không còn khả năng điều khiển cơ mặt và nụ cười cũng dần mất đi. Dẫu vậy, ông Torikai vẫn dậy vào lúc 5h30 sáng mỗi ngày để chuẩn bị ăn cho vợ mình.

Ông Torikai thức dậy vào 5h30 sáng mỗi ngày để chuẩn bị bữa ăn cho vợ. Ảnh: asahi

Các bữa sáng này thường tiêu tốn nhiều thời gian hơn bình thường bởi chúng được trang trí tỉ mỉ, tạo hình thành nhiều nhân vật đáng yêu. Chúng trông giống như hộp bento nhân vật “キャラ弁 - Kyaraben” thường xuất hiện trên mạng xã hội, được các bà mẹ làm cho trẻ nhỏ để giúp chúng ăn ngon miệng hơn. Với ông Torikai, những phút giây chuẩn bị bữa sáng cho vợ mang đến cho ông mục đích sống mới: “Tôi yêu khoảnh khắc này, đây là công việc mà tôi cảm thấy rất đam mê”. Ông hy vọng những món ăn sẽ kích thích cảm giác ngon miệng và mang nụ cười của bà trở lại: “Bà ấy không thể biểu lộ được cảm xúc trên khuôn mặt, nhưng biết đâu cũng cảm nhận được điều gì đó”.

Để làm nên những bữa sáng đáng yêu, ông Torikai sẽ trộn thức ăn hộp dạng lỏng với gelatin để biến chúng thành thạch. Sau đó, ông bắt đầu vẽ lên trên nhiều nhân vật như trẻ em, động vật bằng cách sử dụng mứt, trái cây, rau củ và đậu xay nhuyễn. Một trong nhiều nhân vật yêu thích của ông là hình cô gái làm bằng lát bánh mì. Ông dùng dao cắt bánh mì thành hình mặt người, rồi dùng đũa phết mứt dâu để thoa lên mặt, làm phần má và phấn mắt cho cô gái. Phần lông mi được làm từ tảo bẹ Kombu cắt mỏng, trong khi miếng cà chua bi biến thành đôi môi đỏ và hai hạt đậu đen trở thành mắt. Về phần trang trí mắt, trước đó, ông đã thử dùng rong biển Nori và đậu xay nhuyễn nhưng kết luận rằng hạt đậu đen vẫn là lựa chọn tốt nhất, chúng làm cho mắt trở nên lấp lánh và biểu cảm của khuôn mặt cũng sống động hơn. Ông Torikai vui vẻ chia sẻ: “Tôi không biết nó sẽ trông như thế nào cho đến khi hoàn thành”.

Bữa sáng hình cô gái và gấu. Ảnh: asahi

Khi cho bà ăn bữa sáng, ông thường hỏi: “Bà có thích không?”. Ông nhìn vào mắt bà, kiên nhẫn chờ đợi đến khi bà mở miệng ăn rồi trò chuyện, khi thì nói về thời tiết, bốn mùa trong năm hay một câu chuyện bất kỳ. Ông vẫn nói dù không có sự hồi đáp từ bà, tuy đôi khi cũng cảm thấy cô đơn nhưng khoảng thời gian chăm sóc bà cũng đủ khiến ông hạnh phúc. Ông chỉ hy vọng có thể ở bên bà Mitsuyo lâu nhất có thể.

Bài: Rin, kilala.vn. Nguồn: asahi

Link: https://kilala.vn/gia-dinh-va-am-thuc/bua-sang-de-thuong-cua-cu-ong-nhat-danh-cho-vo-bi-alzheimer.html